Chương 15: Luyện Khí Tam Cảnh
Phá cảnh thành công, tích lũy dày lâu cuối cùng cũng bộc phát, Hứa Đạo rốt cuộc từ học đồng bước lên hàng đạo đồ, chân chính bước vào cánh cửa của tiên đạo.
Lần phá cảnh này, nhờ có Vô Tự Phù trợ giúp, quá trình đột phá của hắn gần như không gặp trở ngại nào lớn.
Thế nhưng, ba năm khổ luyện, bao gian nan, kiên trì không ngơi, tất cả bỗng chốc lướt qua trong đầu Hứa Đạo, khiến hắn nhất thời cảm khái không thôi.
Từ nay về sau, hắn đã có thể vận dụng pháp thuật, vẽ phù lục, luyện chế pháp khí…
Địa vị và thực lực so với cảnh giới thai tức ban đầu, đã khác biệt như trời với đất.
Chỉ riêng về thọ nguyên, hắn nay đã có thể sống tới một trăm năm mươi tuổi, hơn hẳn nửa đời so với những bậc bách niên lão nhân.
Nhất thời, Hứa Đạo chìm đắm trong niềm hân hoan sau khi đột phá, hồi lâu không thể tự thoát ra được…
Nhưng cảnh giới Luyện Khí, kỳ thực chỉ là bước đầu tiên trên con đường tu hành tiên đạo.
Phía sau còn có Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh… mỗi bước đều cần nỗ lực và cơ duyên gấp nhiều lần, thậm chí hàng chục lần so với trước.
Ngay cả cảnh giới Luyện Khí, cũng phân thành ba giai đoạn: Tiền kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ.
Mỗi giai đoạn đều cần khổ công rèn luyện chân khí, tu hành công pháp.
Người không có ý nghị lực, tuyệt đối không thể vượt qua.
Trong đó, luyện Khí tiền kỳ là chỉ Âm thần xuất khiếu, có thể tự do đi lại dưới ánh trăng, không sợ gió mưa, ra vào tự do, gọi là cảnh giới “Dạ Du”.
Trung kỳ thì sau khi chân khí hùng hậu, âm thần cũng được ngưng luyện, có thể hành tẩu dưới ánh mặt trời, thôn nạp nhật tinh, gọi là Nhật Du cảnh.
Còn Hậu kỳ, Âm thần không cần dựa vào nhục thân hay pháp khí, có thể trực tiếp cảm ứng vạn vật, thi triển pháp thuật, lúc này, âm thần có thể lớn nhỏ tùy ý, hư thực tùy tâm, được gọi là cảnh giới “Khu Vật”.
“Đại đạo gian nan…”
Nghĩ đến đây, Hứa Đạo kịp thời tỉnh lại từ niềm hoan hỷ, hắn trầm tư suy nghĩ, lập tức nắm lấy cơ hội, bắt đầu lĩnh ngộ những huyền diệu của âm thần.
Âm thần của hắn đang tắm mình trong nguyệt quang, tựa hồ sắp hòa làm một thể với ánh trăng.
Hứa Đạo mơ hồ nghe được tiếng xào xạc, răng rắc, đó là âm thần đang bị ánh trăng thiêu luyện, tẩy rửa, mang đến một loại ảo giác.
Cùng lúc đó, một chút đau đớn nhỏ bé hiện lên trong lòng hắn.
Nguyệt quang tuy nhu hòa, không bạo liệt như dương quang, nhưng cũng coi là một loại âm hỏa, từ dương quang chuyển hóa mà thành.
Hồn phách phàm nhân nếu để ánh trăng chiếu vào, chẳng những không thu nạp được chút lợi ích nào, ngược lại còn có thể trực tiếp bị nguyệt quang đốt cháy, thiêu rụi.
May mà trong âm thần của Hứa Đạo, chân khí không ngừng vận chuyển, mang đến từng tia mát lạnh, hóa giải phần nào đau đớn.
Chỉ cần thời gian trôi qua, chút đau đớn này sẽ trở thành quen thuộc, thậm chí biến mất.
Mới chỉ tắm mình trong nguyệt quang chừng mười hơi thở, Hứa Đạo kinh ngạc phát hiện tốc độ chân khí tăng trưởng cực nhanh, chẳng kém gì nửa canh giờ hành công trước kia!
Trong lòng hắn chợt lóe lên minh ngộ:
“Quả nhiên, chỉ khi âm thần xuất khiếu, dùng âm thần trực tiếp thôn nạp nguyệt quang, đây mới xem là ‘Luyện Khí tu hành’ chân chính.”
Cảnh giới Thai Tức kỳ của đạo đồng, mục đích là sinh ra chân khí, chuyển hóa tam hồn thất phách thành âm thần.
Trọng yếu không nằm ở nhiều hay ít, mà ở chỗ có hay không, và có thể duy trì được âm thần hay không.
Chân chính Luyện Khí, là bắt đầu từ khoảnh khắc âm thần thoát xác.
Bởi chỉ dựa vào mũi miệng thân thể để hấp thu nguyệt quang, hiệu suất thua xa so với âm thần ở bên ngoài, dùng toàn thân để thổ nạp.
Âm thần ngoài thể, mỗi tấc da thịt đều hấp thu ánh trăng, tựa như hòa làm một thể, chẳng còn phân biệt.
Khác hẳn nhục thân, chỉ có thể từng ngụm nhỏ mà hấp thu.
Tình trạng này giống như mùa hè nóng bức, một bên là nhảy ùm vào nước, từ đầu đến chân mát lạnh sảng khoái, một bên là dùng tay múc nước, chậm rãi tưới lên người để xua nhiệt.
Hiệu quả đôi bên, cách biệt như trời với đất.
Ngoài hiệu suất tu hành, Hứa Đạo còn phát hiện thiên địa trở nên chân thực hơn rất nhiều.
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn trực tiếp thấy vô số nguyệt quang từ Thái Âm tinh rải xuống, cuồn cuộn không ngừng, vô cùng vô tận.
Còn có vô số tinh quang lấp loáng, thế gian tràn ngập vô số loại khí tức: linh khí, tạp khí, nhân khí…
Quay đầu nhìn lại thân xác, Hứa Đạo thấy quanh thân huyết khí dâng trào, biểu lộ sự sống mãnh liệt, sinh cơ vô tận.
Lần đầu xuất khiếu, đối với đạo nhân mà nói, là một trải nghiệm cực kì rung động và quý báu.
Tương truyền, một số đạo nhân có thiên phú dị bẩm, đêm thì xuất âm thần Dạ Du, ban ngày thì Nhật Du.
Chỉ trong một đêm liền vượt hai cảnh giới, từ luyện khí tiền kì thẳng đến trung kỳ, không chỉ nhờ vào thiên phú, mà còn là những lợi ích to lớn từ lần đầu xuất khiếu mang lại.
Ý thức được điều đó, Hứa Đạo tiếp tục tĩnh tọa giữa nguyệt quang, lơ lửng trên không.
Hắn thu tâm tĩnh khí, bắt đầu thổ nạp nguyệt quang, tăng trưởng chân khí trong thể nội.
Phù chủng của pháp môn thổ nạp được khảm nơi mi tâm âm thần, khẽ lấp lóe ánh sáng, tương ứng với vầng nguyệt mờ ảo trên cao, dẫn dắt ánh trăng tràn vào thân thể.
Nguyệt quang như thủy triều, triều dâng sóng đổ, dạt dào không dứt.
Chân khí trong cơ thể Hứa Đạo, mạnh mẽ chưa từng có!
Nhờ có tích cốc hoàn trợ giúp, hắn không cần lo lắng về thân thể, có thể toàn tâm toàn ý đắm chìm trong tu luyện.
Một đêm, một ngày.
Đêm thì thôn nạp nguyệt quang, tăng trưởng chân khí; ban ngày tránh ánh sáng luyện, luyện thuật, rèn luyện âm thần.
Rất nhanh, ba ngày, năm ngày.
Bảy ngày, mười ngày… hơn mười ngày trôi qua.
Hứa Đạo vẫn chưa trở về thân xác.
Mãi đến khi hắn tiêu hóa hết lợi ích từ lần xuất khiếu đầu tiên, mới dần dần tỉnh lại từ trạng thái tu hành ngộ đạo.
Lúc này, hắn không rõ đã qua bao lâu, nhưng đoán chừng chưa vượt quá ba mươi ngày.
Bởi nhục thân vẫn tràn đầy huyết khí, không có dấu hiệu khô kiệt.
Trong lòng khẽ thở dài, Hứa Đạo có chút luyến tiếc trạng thái tu hành vừa qua, nhưng cảm giác kỳ diệu của lần đầu xuất khiếu đã nhạt đi, không thể quay lại.
“Quay về nhục thân thôi.” Ý niệm khẽ động.
Chỉ vừa nảy sinh ý định, chưa kịp hành động, từ nhục thân đã truyền đến lực hút cực mạnh, lôi kéo âm thần hắn trở về.
Trong nháy mắt, Hứa Đạo chợt cảm giác như mình khoác lên trọng giáp, thân thể không còn nhẹ nhàng, như rơi vào nước sâu, mỗi cử động đều khó khăn.
Định thần xem kỹ, mới hiểu ra:
“Trọng giáp” kia, chính là… nhục thân của mình!
Âm thần của Hứa Đạo đã quay về, ẩn mình trong thân thể.
Sau thời gian dài trở lại nhục thân, ý thức và thân thể hắn có chút xa lạ. Nhưng khi chân khí trong cơ thể vừa động, thân thể liền ấm lên, tâm thần tương hợp, không còn trở ngại.
Âm thần đạo nhân trở về thân xác, không cần chủ động lao vào, thường chỉ một ý niệm là có thể trở lại.
Tốc độ quay về, tựa như ánh chớp.
Chỉ có điều, khi âm thần rời thân thể, không thể cảm ứng được tình trạng nhục thân.
Nếu có người nhân lúc ấy hủy đi thân thể, đạo nhân cũng lực bất tòng tâm.
Bởi vậy nên trước khi xuất khiếu, đạo nhân tất phải chọn nơi an toàn, an trí nhục thân cẩn thận.
Hoặc cũng có người bày sẵn cấm chế hộ thân, tránh để nhục thân bị phát hiện, hủy hoại mà mất mạng.
Hứa Đạo mở mắt, cảnh vật trong mắt sáng sủa rõ ràng. Dưới ánh trăng, hắn phát hiện y phục trên người phủ một lớp bụi mỏng.
Khẽ mỉm cười, Hứa Đạo bấm pháp quyết.
Khí lưu trong tĩnh thất lập tức chuyển động, trong chớp mắt, bụi bặm trên người hắn đều bị quét sạch, y phục sạch sẽ như mới.
(Hết chương)
Truyenlu.com
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.