Chương 18: Thề Không Làm Người
Hứa Đạo chắp tay sau lưng, đứng trước mặt hai người, thần sắc bình thản như thường.
Trái lại, hai kẻ đối diện mắt đầy kinh hãi, riêng Mã Phi trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Pháp… pháp thuật!” tạp dịch mặc bạch y thất thanh kêu lên.
Hắn nhìn chằm chằm vào hai tay mình. Rõ ràng trong mắt chẳng thấy thứ gì, vậy mà hai tay lại như bị vật vô hình giữ chặt, đừng nói dùng phù lục, ngay cả nhúc nhích một tia cũng không được.
Mã Phi run rẩy, cũng hoảng hốt kêu lên:
“Luyện Khí? Không thể nào! Họ Hứa ngươi đã đột phá tới cảnh giới Luyện Khí rồi sao?”
Trong tay Hứa Đạo trống không, quanh thân cũng chẳng có dấu hiệu phù lục bốc cháy. Hắn không đáp lời hai người, chỉ nhìn đối phương, trên mặt khẽ nở nụ cười.
Rắc! Một tiếng giòn tan vang lên, ngay sau đó là tiếng gào thảm thiết.
“A a!” Dưới ánh mắt kinh hoàng của Mã Phi, hai bàn tay hắn bị một lực vô hình bẻ gãy, lập tức rũ xuống, mềm oặt nơi cổ tay.
Mặt mũi Mã Phi vặn vẹo, cả người co quắp lại, ôm lấy hai tay lăn lộn dưới đất, đau đớn rên rỉ.
Tên tạp dịch bên cạnh thấy cảnh này, cũng run rẩy hoảng sợ, liên tục lùi lại phía sau, sắc mặt trắng bệch.
Hứa Đạo tuy chưa học được pháp thuật cấp Luyện Khí, nhưng đã tinh thông những tiểu thuật như “nhiếp vật thuật”.
Vừa rồi, Hứa Đạo nhân lúc hai người không đề phòng, âm thầm thi triển nhiếp vật thuật khống chế cả hai, trước là để ngăn bọn họ sử dụng phù chú, sau đó liền dùng pháp lực trực tiếp bẻ gãy hay tay Mã Phi.
Chưa dừng lại, Hứa Đạo lại tiếp tục niệm pháp quyết, lấy sạch toàn bộ phù chú, chuông đồng, cùng vật dụng trên người họ.
Vù vù! Vài tờ phù vàng từ trên người Mã Phi và đồng bạn bay vút lên, rơi gọn vào tay Hứa Đạo.
Hắn nắm phù chú trong tay, thầm nghĩ:
“Pháp thuật cấp Thai Tức tuy uy lực không lớn, nhưng cũng có thể đối địch, đặc biệt khi đối mặt với phàm nhân và đạo đồng.”
Liếc nhìn hai kẻ đang run rẩy trước mặt, hắn chợt hiểu ra vì sao giữa đạo đồng và đạo đồ lại tồn tại khoảng cách một trời một vực.
Hứa Đạo chắp tay, đứng trước mặt Mã Phi, mỉm cười hỏi:
“Ngươi với ta từng chung phòng, hà tất phải động đao binh?”
Mã Phi nghe lời này, dù đang lăn lộn dưới đất, mặt đau đến vặn vẹo, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, gượng cười nói:
“Phải, phải… Hứa đại nhân nói chí phải! Là tiểu nhân có mắt không tròng…”
Hắn ngẩng đầu lên, phát hiện thần sắc Hứa Đạo vẫn mang ý trêu đùa, đành cắn răng, dập đầu xuống đất, khẩn cầu:
“Xin đại nhân niệm tình xưa, tha cho tiểu nhân một mạng!”
Bộp! Bộp! Tiếng dập đầu vang lên liên hồi.
Hứa Đạo nghe hai chữ “tình xưa” trong miệng đối phương, lặng lẽ nhìn Mã Phi vài cái.
Cuối cùng, hắn vung tay áo, thở dài nói:
“Thôi được…”
Nghe Hứa Đạo đáp, Mã Phỉ giả vờ mừng rỡ, nhưng trong lòng không chút cảm kích, chỉ trào dâng nỗi nhục nhã vô tận.
“Không ngờ Mã Phi ta hôm nay lại phải quỳ dưới chân tên này cầu xin tha mạng…” Hắn ngẩng đầu, mặt vẫn gượng cười.
Ngay lúc hắn định mở miệng cảm tạ, đột nhiên một cơn đau dữ dội bùng lên nơi đan điền.
“Đây là…?” Mã Phi trợn trừng mắt, cúi đầu nhìn chỗ đau, sắc mặt tràn đầy kinh ngạc và khó tin.
“Khụ khụ… phụt!” Máu tươi trào ra từ miệng, hắn ngã lăn trên đất, giờ đây đã chẳng còn tâm trí lo đến tay gãy, chỉ cố lấy hai bàn tay mềm oặt ôm lấy bụng, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng, không dám tin nhìn Hứa Đạo:
“Ngươi… ngươi phế đan điền của ta?”
Chân khí trong bụng tán loạn, cả thân thể và tâm thần của Mã Phi đều dần lạnh buốt.
Bịch! Tên tạp dịch bên cạnh nghe thấy, lập tức sợ đến rụng rời tay chân, ngã ngồi xuống đất.
Tạp dịch run lẩy bẩy, lập tức bò rạp trên mặt đất, không dám thở mạnh, chỉ sợ bị Hứa Đạo nhìn trúng.
Đây là Hứa Đạo thi triển nhiếp vật thuật, ngưng tụ lực đạo đánh thẳng vào bụng Mã Phi, làm tán loạn chân khí, phá nát huyệt đan điền.
Đan điền một khi phế, đạo nhân liền khó tu hành nữa.
Đối diện ánh mắt tuyệt vọng của Mã Phỉ, Hứa Đạo điềm nhiên gật đầu, đáp: “Đúng vậy.”
Dù sao đối phương lấy “tình nghĩa” mà cầu xin, hắn cũng khó mà từ chối.
Nhưng Hứa Đạo lo đánh rắn không chết, ắt cắn ngược, nên dứt khoát phế bỏ đan điền, cắt đứt tương lai tu đạo của đối phương, coi như một cách kết thúc ân oán giữa hai người.
Nghe Hứa Đạo xác nhận, tia hy vọng cuối cùng trong mắt Mã Phi cũng tan biến. Hắn biết rõ cơn đau trong cơ thể không phải là ảo giác.
Mã Phi ngây người, ánh mắt hoảng hốt, như kẻ bị dọa ngốc.
Xử lý xong Mã Phi, Hứa Đạo lại liếc nhìn tên tạp dịch đang bò rạp dưới đất, Khiến đối phương lập tức run rẩy toàn thân.
Trong lòng Hứa Đạo thầm nghĩ:
“Dù sao cũng đang trong Quan, chung quy không tiện giết người, hôm nay tạm dừng ở đây.”
Nghĩ xong, hắn vung tay áo định rời đi. Nhưng vừa bước được nửa bước đã dừng lại.
Vù vù… Âm phong nổi lên.
Bốn đốm quỷ hỏa bất chợt hiện ra xung quanh ba người, sương mù lạnh lẽo dày đặc ập đến.
Giữa màn sương, từng bóng người lặng lẽ xuất hiện.
Là bốn “người” cổ quái, mặt trắng bệch như giấy, thần sắc đờ đẫn, thân mặc hắc y đầu đội mũ đen, tay cầm thước sắt, xích sắt, trông như sai dịch chốn nhân gian.
Nhưng Hứa Đạo nhìn rõ y phục của bọn họ giống như được làm từ giấy, thân thể mờ mờ ảo ảo, hoàn toàn không phải thực thể.
Đây chính là Âm Binh, quỷ binh tuần du trong Bạch Cốt Quan.
Thấy âm binh hiện thân, Hứa Đạo khẽ cau mày.
Mã Phi cũng nhìn thấy, mà chính hắn là người triệu gọi bọn chúng, nay sắc mặt trắng bệch, nhất thời cũng không biết xoay sở ra sao.
Song khi nhìn thấy âm binh, oán hận trong lòng hắn bốc lên, ngẩng đầu nhìn Hứa Đạo, điên cuồng gào lên:
“Họ Hứa kia! Ngươi phế đan điền của ta! Không báo được thù này… Mã Phi ta thề không làm người!”
“Hử?” Hứa Đạo nghe vậy nhướng mày, liếc nhìn hắn.
Chỉ thấy gương mặt Mã Phi vặn vẹo, trong mắt tràn đầy oán hận, điên cuồng đến cực độ.
Hứa Đạo liền hiểu:
“Người này đối với ta, thù sâu như biển, không thể hóa giải.”
Ngay sau đó, y bật cười nhẹ, thầm nghĩ:
“Đã không thể hóa giải, vậy thì kết thúc nhân quả.”
Y búng tay, lạnh nhạt nói:
“Đã như vậy, chi bằng ngươi đừng làm người nữa.”
Nghe xong, ánh mắt Mã Phi co rút, gào lên:
“Ngươi dám! Âm binh vẫn còn ở đây”
Nhưng chưa kịp dứt câu, sắc mặt hắn đại biến, cổ họng phát ra tiếng khò khè, “khặc… khặc…”
Trong ánh mắt không thể tin được của Mã Phi, hắn mơ hồ nghe thấy một tiếng “rắc”.
Thần quang trong mắt lập tức tan biến, thân thể mềm nhũn, đầu rũ xuống.
Thi thể ngã xuống đất.
Bốn bề lặng ngắt.
Một đội âm binh vẫn lặng lẽ đứng đó, vô thanh vô tức.
Tên tạp dịch đang nằm rạp bên cạnh càng thêm kinh hoàng, thân thể run rẩy, trong lòng chỉ cầu khẩn Hứa Đạo đừng để ý đến mình.
Song rất nhanh, tại chỗ vang lên tiếng nói:
“Đạo đồng kia…”
Tên tạp dịch nghe tiếng gọi như sét đánh ngang tai, lập tức sụp xuống, khóc lóc kêu la:
“Đạo trưởng tha mạng! Đạo trưởng tha mạng! Tiểu nhân đáng chết… đáng chết!”
Hắn vừa dập đầu, vừa tự tát vào mặt.
Hứa Đạo thấy vậy, trong mắt lộ chút bất đắc dĩ, sờ cằm thở dài:
“Bần đạo… trông hung dữ đến vậy sao?”
(Hết chương)
Truyenlu.com
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.