Truyệnlu

Chương 15: Kiếm Tông

 

Ngày mười bốn tháng tư.

 

Còn năm ngày nữa là đến buổi chợ đêm Linh Nguyên Trạch đã hẹn cùng Tần bà bà.

 

Trong động phủ, Tống Yến ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền.

 

Lúc này, thần thức của hắn đang xảy ra biến hóa to lớn.

 

Trong một khoảng không đen kịt mênh mông, hơn mười đạo quang mang đang chậm rãi sắp xếp rồi lại kết hợp, tạo thành một đồ án giống như bàn cờ thu nhỏ.

 

Ảnh tượng hư ảo như bàn cờ kia lại lần nữa biến hóa.

 

Tựa hồ đang ở trong một chiến trường cổ xưa, có binh tốt giao tranh, địch tướng huyết chiến.

 

Lại như ẩn sĩ đang ngồi an nhiên sau tầng mây, trầm mê trong cảnh núi sông.

 

Lại tựa như trong đêm khuya tịch mịch, hài đồng ngước nhìn bầu trời đầy sao.

 

“Sinh số chi chủ, vận hành tứ phương theo cực điểm…”

 

“Mượn thiên địa làm bàn, lấy núi sông cỏ cây làm quân, kết hợp thuật ngũ hành thành địa, điểm năm mạch sao làm thế, người ngồi tại trung tâm trời đất…”

 

“Danh là… Ngũ Tinh Tróc Mạch.”

 

 

Trong một sát na, hắn chỉ cảm thấy thần thức bị xé nát thành hàng chục hàng trăm mảnh nhỏ, đau đớn tột cùng nhất thời nhấn chìm hết thảy tri giác, trong đầu vang lên tiếng nổ ầm ầm như sấm.

 

Không biết qua bao lâu, tiếng nổ vang trong đầu mới dần dần lắng xuống.

 

Trong động phủ, Tống Yến chậm rãi mở mắt.

 

“Xem như… đột phá rồi sao?”

 

Khẩu quyết tu luyện thần thức có tên Ngũ Tinh Tróc Mạch này, chỉ có phương pháp tu luyện và quan tưởng, không có hệ thống hoàn chỉnh.

 

Cho nên hắn cũng không rõ, thần thức của mình hiện giờ ở trình độ nào.

 

Tống Yến phóng thần thức ra, ước chừng có thể kéo dài đến hai mươi bốn, hai mươi lăm trượng, ngay cả cảnh tượng bên ngoài động phủ cũng hiện rõ trong tâm trí.

 

Lá rụng, côn trùng rỉ rả, giọt sương buông xuống, mỗi một âm thanh và hình ảnh đều được phóng đại trong tai và mắt hắn, khiến hắn mơ hồ có một loại cảm giác…

 

Khống chế vạn vật.

 

“Thần niệm tăng lên, quả nhiên thần diệu.”

 

Khi mới học khẩu quyết này, thần thức của Tống Yến tiến bộ cực nhanh, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã từ ba, bốn tấm bia nhảy vọt đến trình độ chém được mười hai tấm.

 

Thế nhưng sau khi quay về tông môn, hắn nhanh chóng phát hiện tốc độ tu luyện thần thức càng lúc càng chậm…

 

Hơn một tháng qua, chỉ miễn cưỡng từ mười hai bia đá lên mười bốn bia…

 

Gian khổ tu luyện, mãi đến hôm nay, thần thức mới có dị biến, hẳn là đã phá vỡ một tiểu bình cảnh nào đó.

 

Điều tức trong chốc lát, Tống Yến lấy ra thạch châu. Lúc này, viên đá đã trở lại màu trắng, hắn đưa thần thức thẩm nhập, lại lần nữa tiến vào Lưỡng Nghi Giới.

 

Hơi nghiêng người nhìn tấm bia đá khắc mười bảy vòng tròn đen mờ, sau đó ngẩng đầu, nhìn về khối Hắc Bia khổng lồ đang ngưng tụ trên bầu trời.

 

Thần niệm hóa đao, nhẹ nhàng chém nát tấm bia đầu tiên.

 

Hiện tại, Tống Yến đã có thể phân chia ra thần thức, dễ dàng cảm nhận cảm giác “thần thức hóa đao” này…

 

Kỳ diệu.

 

Mỗi khi hắn chém vỡ một khối Hắc Bia, lại có một vòng tròn đen mờ sáng lên.

 

Đợi đến khi khối Hắc Bia thứ mười bảy thành hình, thần thức của Tống Yến đã có dấu hiệu khô kiệt. Hắn vận sức thúc đẩy, vẫn ép mình chém về phía tấm bia đang rơi xuống.

 

Ầm—

 

“……”

 

Cuối cùng, khi mười bảy khối Hắc Bia bị chém nát, mười bảy vòng tròn đen mờ toàn bộ sáng lên!

 

Tống Yến đã có chút khó có thể chống đỡ, nhưng hắn vẫn không muốn rời khỏi Lưỡng Nghi Giới, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào khối bia đá khắc khẩu quyết Ngũ Tinh Tróc Mạch kia.

 

Song, vật đầu tiên biến hóa lại không phải là tấm bia đá này, mà là thiên không.

 

Tống Yến ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy những mảnh “mực đen” sau khi bia vỡ đang chậm rãi phiêu động rồi tổ hợp, tựa như muốn hình thành một thứ gì đó.

 

“Ong——”

 

Tống Yến nhìn kỹ, chỉ thấy mười bảy đạo thần niệm đã chém xuống bia đá không hề tiêu tán.

 

Lúc này đồng loạt phát ra âm vang, dần dần tụ hợp lại, hóa thành hai chữ cổ kính nhưng lộ rõ phong mang:

 

“Kiếm Tông.”

 

Đồng thời, tấm bia đá khắc khẩu quyết Ngũ Tinh Tróc Mạch cũng bắt đầu biến đổi.

 

Văn tự và hình vẽ trên đó trong thoáng chốc như mực tan ra, hai chữ cổ kính chậm rãi hình thành, khắc vào bia đá.

 

Tống Yến ngẩng đầu nhìn, xa xa giữa bầu trời, có hai luồng hắc bạch uốn lượn tạo thành một cảnh tượng kỳ vĩ, một tòa tiên môn hư ảnh sừng sững giữa thiên địa.

 

“Kiếm Tông…”

 

Tống Yến khẽ thì thầm.

Hiện tại, hắn không hoàn toàn là người ngu muội, một số kiến thức cơ bản vẫn nắm được.

 

Trong tu tiên giới, môn phái có tên “Kiếm Tông” kỳ thật không ít, ngay ở Sở quốc cũng có vài tiểu tông môn bất nhập lưu, như “Thanh Nguyên Kiếm Tông”, “Linh Tê Kiếm Tông” chẳng hạn.

 

Môn nhân đa phần lấy thuật ngự kiếm hoặc luyện chế phi kiếm làm chính.

 

Nhưng trực tiếp lấy hai chữ “Kiếm Tông” đặt tên cho tông môn, e là có phần quá khoa trương…

 

Đúng lúc Tống Yến đang sững sờ, hư ảnh tiên môn giống như mực loan vào nước, dần dần tan biến.

 

Từng cái ký hiệu, văn tự, đồ án màu mực, từ trong những vệt mực kia tách ra, lượn lờ bên cạnh Tống Yến.

 

Khoảnh khắc ấy, một đạo phù văn đen xì đột ngột lao thẳng về phía hắn, chui vào mi tâm.

 

Tống Yến theo bản năng lui về sau mấy bước, song hắn ở trong không gian này chỉ là một đạo thần thức, không sao theo kịp tốc độ của phù văn.

 

Ngay sau đó, toàn bộ phù văn màu đen đua nhau chui vào mi tâm, biến mất không thấy.

 

Thần thức vốn đã suy kiệt do chém mười bảy khối bia đá, giờ lại bị phù văn màu đen xông vào, Tống Yến chỉ cảm thấy một trận đau nhói, liền lâm vào hôn mê.

 

 

 

Bốn ngày sau, vào sáng sớm.

 

Mặt trời vừa mọc, tử khí tràn ngập, đa phần đệ tử không quá lười nhác đều sẽ dậy sớm để tu hành, thổ nạp tử khí buổi sáng.

 

Tổng Yến không tìm thấy trong Tụ Khí Thiên bất kỳ ghi chép nào về sự khác biệt giữa tử khí buổi sáng này và linh khí thông thường, cũng không rõ có chỗ nào thần kỳ.

 

Nhưng việc thu nạp tử khí buổi sáng dường như đã là một truyền thống của toàn bộ Động Uyên Tông

 

Theo lời Lâm Khinh sư huynh, truyền thống này đã được truyền lại từ khi Ly Quân đạo nhân khai tông lập phái ở nơi đây.

 

 

 

Ngoại môn, Đông Sơn Quan Nhật Nham, Tống Yến ngồi xếp bằng ở một góc yên tĩnh, chậm rãi mở mắt.

 

“Muốn chính thức tu luyện ‘Chủng Kiếm Thuật’ , cần phải tán công tu lại từ đầu…”

 

“……”

 

“Chẳng lẽ đây là công pháp ma đạo gì đó?”

 

Trong lòng Tống Yến không khỏi dâng lên nghi hoặc.

 

Hắn nhớ lại sự việc hôm đó, đối với tông môn kỳ quái này, trong lòng tràn đầy thắc mắc.

 

“Kiếm Tông…”

 

Hôm đó trong Lưỡng Nghi Giới mất đi ý thức, ước chừng ba ngày sau mới tỉnh lại.

 

Trong đầu lại nhiều thêm một đoạn giống như thư tín, cùng một bộ công pháp đặc biệt.

 

Nội dung trong thư có nhiều từ ngữ Tống Yến không hiểu, hoặc mơ hồ khó giải nghĩa, đành phải suy diễn theo ý mình.

 

Theo hắn suy đoán, tông môn kia tên là Kiếm Tông, chính là tông môn chuyên tu kiếm đạo.

 

Chỉ là đệ tử trong tông gặp phải đại nạn, toàn bộ bị diệt, chỉ còn lại một mình tông chủ.

 

Người để lại thư vốn là tông chủ, không cam lòng nuốt hận, liền đi tìm kẻ thù tính sổ.

 

Song, tông môn này vốn do tổ sư gia truyền thừa xuống dưới, nhưng chỉ sau mấy đời sau đã đoạn tuyệt hương hỏa, tông chủ xấu hổ không dám đối mặt tổ tiên.

 

Cho nên đành đem tín vật của tông môn tặng cho người hữu duyên, về sau các đời tổ sư có trách tội xuống, cũng còn có lời giải bày.

 

Bất quá, vì Kiếm Tông đã diệt vong, không còn người dẫn dắt, không cách nào khảo nghiệm tâm tính và tư chất, nên chỉ có thể ban cho hắn một thân phận ngoại môn đệ tử, tu tập chút da lông công pháp của tông môn.

 

Về sau nếu có cơ hội đột phá Kim Đan, thì có thể tự mình tiến vào bí địa trong tông, chính thức trở thành nội môn đệ tử, phục dựng lại Kiếm Tông.

 

“…Kim Đan…”

 

Tống Yến nghẹn lời.

 

Với tư chất của hắn, đời này có thể thành tựu trúc cơ là đã tạ ơn trời đất rồi.

 

Kim Đan? Hắn nghĩ cũng không dám.

 

Trong Thư để lại có viết, tông môn từ khi khai phá đến nay, truyền thừa chưa quá bốn năm đời.

 

Xem tình hình hiện tại, toàn bộ tông môn chẳng còn ai, chỉ còn mình hắn nhặt được chỗ tốt, tông chủ sinh tử chưa rõ, tình huống như vậy…

 

Tống Yến nghĩ, đây hẳn là một tông môn nhàn tản thời thượng cổ, xét về quy mô, sợ rằng ngay cả Động Uyên Tông cũng không sáng bằng.

 

Điều này có thể lý giải, vì sao lại có thể sở hữu một bí thuật trân quý như Ngũ Tinh Tróc Mạch, có thể tu luyện thần thức.

 

 

 

(Hết chương 15)

Truyenlu.com

 

 

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận