Chương 29: Cô Hoạch Điểu Quách Đông Huyện
“Người này không phải đạo đồ tầm thường. Cữu cữu của hắn là một trong Thập Bát Thủ của đạo quan, tu vi Luyện Khí hậu kỳ, không ai dám dễ dàng trêu chọc… Năm ngoái hắn đột phá Luyện Khí cảnh, cũng là nhờ cữu cữu tìm được một dị bảo để hắn tế luyện vào Âm Thần, nhờ đó mới phá cảnh thành công.”
“Thấy con tuấn mã dưới thân hắn không? Nó gọi là Xà Lân Liệt Diễm Mã, là một đầu yêu mã cấp Luyện Khí, hung hãn vô cùng! Chỉ tiếc thực lực của Phương Tiểu Sơn còn chưa đủ nên yêu mã vẫn bị cấm chế trói buộc… Hắn quý con ngựa này như tính mạng, chăm nom hết mực. Chỉ đợi luyện thành pháp thuật thuần dưỡng, sẽ tế luyện nó thành thân ngoại hóa thân. Đến khi giải khai cấm chế trên yêu mã, thực lực của hắn ắt tăng gấp bội!”
Dọc đường phi ngựa, Dụ Dương Viêm vừa trò chuyện với Hứa Đạo, vừa trực tiếp vạch rõ thân phận “tiên nhị đại” của Phương Tiểu Sơn.
“Ngoài ra, hắn còn tinh thông một môn 《Kim Phong Thu Thiền Thuật》. Thuật này có thể đánh ra kim phong tiêu cốt thực tâm, lại có năng lực thu phong vị động, thiền tiên giác, minh sát mọi động tĩnh trong phạm vi trăm bước, đến một con phi trùng cũng khó lọt khỏi cảm tri.”
Y dừng một chút rồi hỏi:
“Không hay Hứa huynh tu luyện pháp thuật gì?”
Hứa Đạo suy nghĩ giây lát. Pháp thuật cấp Luyện Khí mà hắn biết cũng chỉ có một môn, muốn giấu cũng chẳng giấu nổi, chi bằng thản nhiên bày ra.
“Chỉ là một môn hộ thân thuật, tên 《Mãng Thôn Xà Triền Kình》.”
Dứt lời, Hứa Đạo giả vờ bấm pháp quyết. Tức thì một luồng khí kình lưu chuyển quanh thân, quấn trước ngực sau lưng hắn, thấp thoáng ngưng thành hư ảnh cự xà.
“Khí Công Thuật!”
Dụ Dương Viêm thấy vậy, hai mắt sáng lên, cất lời khen:
“Là pháp thuật hộ thân! Loại pháp thuật này cực khó luyện thành. Nhìn Hứa huynh, e rằng đã sớm đạt tới tiểu thành, vừa bấm tay là thi triển được. Quả nhiên tư chất hơn người!”
Hứa Đạo giấu việc bản thân đã luyện pháp thuật đến đại thành, chỉ mỉm cười gật đầu.
“Hộ thân thì đủ, sát phạt lại thiếu. Chuyến hàng yêu này vẫn phải nhờ nhiều vào kiếm thuật của Dụ huynh.”
“Ha ha ha!”
Dụ Dương Viêm cười lớn, vỗ mạnh lên trường kiếm, cất tiếng thét dài.
Keng!
Trường kiếm sau lưng lập tức bật khỏi vỏ, hàn quang lấp loáng, tựa điện quang lượn quanh hai người.
Đợi trường kiếm trở về vỏ, Dụ Dương Viêm cất giọng hào sảng:
“Kiếm này tên Tiềm Long, thuật này gọi Phi Quang Đoạt Điện. Ba trăm bước trong ngoài, phi sa tẩu thạch, lấy đầu người dễ như trở bàn tay! Vài đầu yêu vật, có gì đáng sợ?”
Hứa Đạo nhìn kiếm thuật của đối phương, trong lòng âm thầm cân nhắc liệu kiếm này có thể phá được hộ thể khí công của mình hay không. Nhưng ngoài mặt hắn vẫn vỗ tay tán thưởng, miệng không tiếc lời khen.
Dụ Dương Viêm nhìn về phía Phương Tiểu Sơn đang phi ngựa dẫn đầu ở đằng xa, tay trái vuốt nhẹ thân kiếm, hờ hững nói:
“Đáng tiếc tọa kỵ kém người một bậc, chỉ có thể theo sau kẻ khác.”
Hứa Đạo nghe vậy chỉ mỉm cười, không đáp.
Sau vài câu chuyện phiếm, Hứa Đạo mới biết gần đây Dụ Dương Viêm vẫn luôn chờ nhiệm vụ tại Liêu viện.
Chẳng trách khi gặp hắn, trên mặt đối phương tuy có vẻ mừng rỡ nhưng không hề kinh ngạc. Hóa ra từ trước, y đã biết người nhận nhiệm vụ lần này là Hứa Đạo.
Dụ Dương Viêm tự xưng, sau khi luyện thành kiếm thuật, cần mượn yêu vật để tôi luyện kiếm đạo. Đáng tiếc, mãi vẫn không có nhiệm vụ thích hợp. Vì vậy y chỉ đành kiên nhẫn chờ ở Liêu viện, cho đến khi Phương Tiểu Sơn và Hứa Đạo xuất hiện, mới rốt cuộc có cơ hội xuống núi một chuyến.
Hứa Đạo nói:
“Những nhiệm vụ trảm yêu đều tiềm ẩn hung hiểm, đâu phải ai cũng có bản lĩnh cao cường, gan dạ như Dụ huynh. Người dám nhận nhiệm vụ ít đi cũng là lẽ thường.”
Dụ Dương Viêm cười lớn đáp:
“Quá khen, quá khen! Hứa huynh cũng là người gan lớn.”
Hứa Đạo liếc y một cái, trong lòng hiểu rõ. Người này thoạt nhìn có vẻ liều lĩnh, kỳ thực tâm tư cực kỳ kín kẽ. Dẫu nóng lòng tôi luyện kiếm thuật, y vẫn nhẫn nại chờ người đồng hành, chứ chưa từng manh động một mình xuống núi hàng yêu.
Suốt quãng đường sau đó, không ai nói thêm lời nào.
Ba người trước sau thúc ngựa, vượt núi băng đồng. Chẳng bao lâu, đã rời khỏi Bạch Cốt Sơn.
Đến xế chiều, bọn họ đã tiến vào địa giới huyện Quách Đông. Dọc đường cỏ vàng rạp đất, sông ngòi quanh co, khắp nơi là cảnh lá úa tiêu điều.
Hứa Đạo cưỡi giấy mã đưa mắt nhìn bốn phía, chợt nhận ra, bất giác đã lại sang một độ cuối thu.
Cả ba đều khoác đạo bào, vận phục sức đạo nhân. Lại thêm tọa kỵ dưới thân đều không phải phàm vật, hoặc là giấy mã, hoặc là yêu mã, chỉ liếc mắt cũng đủ biết thân phận khác thường.
Bọn họ còn chưa vào đến huyện thành, nông phu ngoài đồng đã trông thấy. Ai nấy đều kiễng chân nhìn sang. Đến khi nhận rõ dáng vẻ ba người, lập tức mừng rỡ reo lên:
“Đạo sĩ! Có ba vị đạo sĩ đến rồi! Đạo sĩ đến rồi!”
Ba người Hứa Đạo cũng giảm tốc độ, chờ người trong huyện tiến lại.
Mấy nông phu bước tới. Phương Tiểu Sơn khinh khỉnh liếc qua một lượt, chẳng buồn mở miệng. Chỉ có Dụ Dương Viêm ngồi trên giấy mã cười vang:
“Bọn ta không phải đạo sĩ, mà là đạo đồ của Bạch Cốt Quan. Xin hỏi Quách thị tông từ ở nơi nào?”
Vừa nghe vậy, mấy nông phu lập tức mừng như mở cờ trong bụng, liên thanh nói:
“Bạch Cốt Quan! Là người của Bạch Cốt Quan! Đạo trưởng, xin theo lối này. Chúng tôi lập tức đi mời tộc trưởng!”
Trong huyện Quách Đông, người họ Quách chiếm đa số, tộc trưởng cũng là người có uy vọng cao nhất trong huyện. Sau một phen dẫn đường, Hứa Đạo cùng hai người được đưa đến trước Quách thị tông từ.
Quách tộc trưởng nhận được tin báo cũng vội vã chạy tới. Lão chừng bốn, năm mươi tuổi, sắc mặt hồng nhuận, thân thể cường kiện, hiển nhiên từng khổ luyện gân cốt. Hứa Đạo liếc mắt quan sát, còn phát hiện khí huyết trên người lão cực kỳ sung mãn, hẳn đã từng tu qua đạo pháp.
Quách tộc trưởng sải bước đến trước mặt ba người, phất tay sai ba thiếu phụ tuổi xuân mời bọn họ xuống ngựa. Trên mặt lão đầy vẻ mừng rỡ, gấp giọng nói:
“Cuối cùng cũng đợi được ba vị đạo trưởng! Cứu tinh! Ba vị đúng là cứu tinh!”
Sau một hồi khách sáo, Dụ Dương Viêm đảo mắt nhìn quanh, thẳng thừng quát:
“Đừng nói lời thừa. Mau kể rõ yêu vật kia có lai lịch gì, thường xuất hiện ở đâu. Ba người bọn ta còn sớm trảm nó, trở về quan phục mệnh.”
Quách tộc trưởng vội vàng cúi đầu phụ họa mấy câu, liên tục cáo tội, sai tộc nhân bày tiệc trước tông từ để khoản đãi ba người, rồi hạ giọng kể lại đầu đuôi sự việc.
Hứa Đạo giẫm lên ghế gỗ bước xuống khỏi giấy mã, thong thả ngồi vào chiếc thái sư ỷ do một phụ nhân mang tới. Một mặt nghe Dụ Dương Viêm và Quách tộc trưởng thương nghị, một mặt lặng lẽ quan sát tình hình bốn phía.
Quanh tông từ có không ít người lén lút ẩn nấp. Già trẻ trong tộc đều thò đầu nhìn về phía này, nhưng chẳng ai dám đến gần, trên mặt vừa sợ hãi vừa thấp thỏm mong chờ.
Hứa Đạo ngoái đầu nhìn Quách thị tông từ phía sau lưng. Tông từ rộng lớn, trước cổng đặt hai pho tượng đá sư tử trong thế sư tử hống, điêu khắc tinh xảo như thật, toát lên uy thế bức người.
Hắn mở Linh Nhãn quan sát, chợt phát hiện trên thân hai pho thạch sư có linh quang lưu chuyển. Một cỗ khí cơ kín kẽ bao phủ toàn bộ tông từ, khiến người ngoài không thể dòm ngó. Rõ ràng nơi này được một tòa trận pháp che chở.
Điều càng tinh diệu là, tòa trận trước mắt cao minh hơn nhiều so với Tam Tài Trận mà Hứa Đạo từng bố trí trong động phủ.
Trong ngoài tông từ thấp thoáng có một cỗ khí cơ lôi hỏa quanh quẩn. Nếu yêu vật quỷ quái dám bước vào tông từ, e rằng sẽ lập tức kinh động trận pháp, chuốc lấy sát phạt.
Tòa trận này đủ để khiến Quách thị tông từ bách tà bất xâm, trấn thủ địa giới trong phạm vi vài dặm.
Hứa Đạo chợt nhớ, tổ tiên Quách thị từng là đạo đồ của Bạch Cốt Quan. Sau khi biết con đường tu đạo vô vọng, người đó mới trở về quê hương, khai chi tán diệp. Nghĩ đến hẳn đã mang không ít thứ tốt từ trong quan về cho con cháu.
Hắn liếc Quách tộc trưởng một cái, thầm nghĩ không biết Quách gia còn lưu lại bao nhiêu di trạch.
Tòa trận trước mắt thì Hứa Đạo không trông mong gì. Trận pháp một khi bố trí xong rất khó dời chuyển. Nhưng nếu là phù chú, đan dược, công pháp các loại, hắn không ngại thuận tay lấy đi đôi ba món.
Bên cạnh, Dụ Dương Viêm cũng đã để mắt tới Quách thị tông từ. Y ngừng hỏi về yêu vật, trong mắt ánh lên dị sắc, hiển nhiên cũng nổi ý định nhân cơ hội đòi thêm lợi ích. Chỉ có Phương Tiểu Sơn vẫn ung dung ngồi trên lưng yêu mã, khinh thường liếc tông từ một cái.
Dụ Dương Viêm vuốt chuôi kiếm, không hỏi tiếp về yêu vật, mà chuyển lời:
“Hai pho thạch sư trước cửa quý tộc quả thật không tệ. Chúng có lai lịch gì?”
Quách tộc trưởng vội đáp:
“Là do tiên tổ mang từ Bạch Cốt Quan về, đã truyền lại nhiều năm rồi.”
Dụ Dương Viêm lại hỏi:
“Tiên tổ của các ngươi từng tu luyện những pháp thuật nào…”
Quách tộc trưởng vừa định trả lời, Phương Tiểu Sơn bên cạnh đã xen lời:
“Việc cần hỏi thì hỏi. Trảm yêu mới là việc gấp.”
Hắn liếc Dụ Dương Viêm một cái, ánh mắt thấp thoáng vẻ khinh miệt.
Dụ Dương Viêm lập tức ngừng lời. Y quay đầu bắt gặp ánh mắt của Phương Tiểu Sơn, chân mày tức thì nhíu chặt, trong mắt lóe lên hàn quang.
Hứa Đạo thấy vậy liền bước ra giảng hòa:
“Quách tộc trưởng, trong tông từ có trận pháp trấn giữ. Yêu vật kia có dám đến gần không?”
Quách tộc trưởng nghe xong, kích động vỗ mạnh lên đùi:
“Đạo trưởng quả là mắt sáng! May nhờ tiên tổ để lại trận pháp, bằng không yêu vật kia đã bắt sạch hài đồng trong huyện đem ăn mất rồi.”
“Yêu vật đó mỏ như chim ưng, dang cánh rộng đến hai ba trượng. Ngày nào cũng vào huyện bắt trẻ nhỏ làm mồi. Ban đầu mỗi ngày chỉ ăn một hai đứa, về sau tăng lên bốn năm đứa… Huyện nha từng phái người đi diệt, nhưng huyện úy cùng đám nha dịch kẻ chết người tàn. Ngay cả huyện lệnh cũng chỉ dám co đầu trong nha môn, chẳng dám ló mặt.”
“Bất đắc dĩ, trong tộc đành đưa toàn bộ hài đồng vào tông từ ẩn náu, tránh để yêu vật tìm thấy.”
Quách tộc trưởng tiếp tục kể lể:
“Chỉ tiếc yêu vật kia đã nhìn thấu việc này. Mỗi khi đêm xuống, nó lại thỉnh thoảng bay đến…”
Nghe đến đây, Hứa Đạo cùng hai n gười đều xác định yêu vật kia quá nửa chính là Cô Hoạch Điểu.
Ba người đưa mắt nhìn nhau.
Trong lòng mỗi kẻ đều đã nảy sinh một tính toán riêng.
(Hết chương)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận