Chương 80: Cướp Xong Liền Chạy
Chương 80: Cướp Xong Liền Đi
Sau khi tiến vào linh khố, Hứa Đạo vẫn để lại bên ngoài một đàn Tỳ Phù làm cảnh giới, thậm chí có vài con được hắn phái đi xa đến tận một dặm.
Đây chính là chỗ huyền diệu khi nuôi dưỡng một đàn trùng.
Lúc này nhận được cảnh báo từ Tỳ Phù, tâm thần Hứa Đạo lập tức căng lên. Hắn không chút do dự cuốn lấy túi trữ vật, điều khiển đàn Tỳ Phù phát ra tiếng vo ve, chui khỏi linh khố, lao thẳng theo đường hầm ra bên ngoài.
Mà bên ngoài linh khố, giữa khu rừng âm u.
Một thân ảnh cao lớn đang lao tới. Toàn thân người này hỏa quang lập lòe, chân đạp mặt đất, mỗi bước vọt đi hơn một trượng, nhanh như sao băng.
Người này không phải ai khác, chính là Thẩm Mộc.
Thẩm Mộc tuy đã sớm định ra kế hoạch, cùng hai đạo đồ bàn bạc ổn thỏa, để hai người trước tiên dẫn Hứa Đạo vào linh khố, lấy được đồ rồi mới đến đại trướng Phù Viện hội hợp với hắn.
Nhưng tên này vốn chẳng mấy tin tưởng người khác, chuyện gì cũng thích tự mình nhúng tay. Thậm chí ngay cả đạo đồ trông coi linh khố, cùng hai vạn phù tiền bên trong, đều do chính tay hắn giở thủ đoạn, tự tay bỏ vào túi trữ vật.
Vừa rồi, sau khi xử lý xong chuyện trong tay, Thẩm Mộc sợ xảy ra biến cố, không muốn chờ đến lúc hội hợp trong đại trướng Phù Viện, lập tức tự mình chạy thẳng tới linh khố.
Vừa phi hành, hắn vừa âm thầm tính toán:
“Truyền mật lệnh cho bon chúng chưa được bao lâu, hẳn vẫn còn trong linh khố. Cho dù hai tên kia dám ôm bảo vật bỏ trốn, ta cũng có thể chặn chúng lại.”
“Chỉ cần bọn chúng dẫn tên Bạch Cổ kia ra vào linh khố một chuyến, thuận lợi lấy được phù tiền, vậy là đại sự đã thành. Sau đó có xảy ra biến cố gì cũng chẳng đáng ngại.”
Nghĩ tới việc chẳng bao lâu nữa pháp khí túi trữ vật sẽ rơi vào tay mình, bên trong còn chất đầy những rương phù tiền đỏ rực, lòng Thẩm Mộc lập tức nóng ran.
“Đáng chết! Nếu có thể trực tiếp dùng túi trữ vật mang phù tiền ra thì tốt biết bao. Cần gì phải tốn công bày ra nhiều chuyện như vậy!”
Thẩm Mộc thầm chửi rủa thủ đoạn phòng bị của Bạch Cốt Quan. Càng đến gần linh khố, trong lòng hắn càng khẩn trương, vui mừng.
Dù phòng thủ của Bạch Cốt Quan có nghiêm mật đến đâu, cuối cùng vẫn bị Thẩm Mộc hắn tóm được sơ hở, hung hăng cắn xuống một miếng thịt.
“Ha ha!”
Trong lòng Thẩm Mộc khoái chí nghĩ:
“Hai vạn phù tiền, e rằng đạo đồ Luyện Khí hậu kỳ dù ở sâu trong Hắc Sơn liều mạng chém giết, cũng khó mà kiếm được.”
“Có được khoản phù tiền này, sau đó mua thêm chút kỳ vật, mời cao thủ luyện khí luyện lại túi trữ vật một phen, tăng thêm hiệu quả liễm tức của túi, vậy chẳng phải có thể tiếp tục lấy ra càng nhiều phù tiền từ linh khố Bạch Cốt Sơn hay sao…”
Nhất thời, Thẩm Mộc cảm thấy mình đã nắm được thiên cơ, tiền đồ tu đạo rộng mở.
Đợi đến khi Thẩm Mộc chạy tới cửa đường hầm của linh khố, hắn ngẩng mắt nhìn về phía trước, chợt phát hiện từ trong cửa động đang không ngừng phun ra từng đàn quái trùng.
Chính là Hứa Đạo đang ngự sử Tỳ Phù bay ra.
Ánh mắt Thẩm Mộc khựng lại. Hắn lập tức há miệng gọi: “Bạch Cổ đạo hữu, ta tới tiếp ứng ngươi…”
Vừa nói, hắn vừa nhìn vào bên trong, muốn tìm thấy hai đạo đồ do mình an bài.
Nhưng lời còn chưa dứt, Thẩm Mộc chợt nhìn thấy giữa đàn trùng một vật quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Chính là túi trữ vật của hắn!
Chiếc túi được mấy con Tỳ Phù ngậm lấy, giấu giữa quần trùng, theo cả đàn Tỳ Phù vù vù lao đi.
Thẩm Mộc chớp mắt, còn tưởng bản thân quá mức kích động nên sinh ra ảo giác.
Nhưng hắn nhìn vào trong đường hầm, lại chẳng thấy bóng dáng hai đạo đồ kia đâu.
Hơn nữa, đàn cổ trùng của Hứa Đạo vừa bay ra, căn bản không thèm để ý tới hắn, cứ vo ve lao thẳng xuống chân núi, trực tiếp xem Thẩm Mộc như không tồn tại.
“Đây là…”
Tim Thẩm Mộc chợt thắt lại.
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã hoàn toàn tỉnh ngộ, hiểu rằng mình không hề nhìn lầm.
Sự kích động cùng vui sướng trong lòng lập tức tan biến sạch. Hai bàn tay hắn lạnh ngắt, đầu óc nhất thời trống rỗng.
Còn Hứa Đạo lúc này đã sớm cắm đầu điên cuồng bay xuống núi, không hề ngoái lại.
“Tiểu súc sinh dám gài ta!”
Thẩm Mộc dù sao cũng là đạo đồ Luyện Khí trung kỳ. Chưa đầy nửa nhịp thở, hắn đã từ trong cơn ngây ngẩn hồi thần.
Hắn lập tức nổi trận lôi đình. Nhìn chằm chằm đàn quái trùng đang nhúc nhích giữa không trung, râu tóc dựng đứng, khí huyết toàn thân cuồn cuộn sôi trào.
Thẩm Mộc gầm lên: “Tặc tử, trả pháp khí lại cho ta!”
Theo tiếng gầm, pháp lực trong người hắn cuồn cuộn dâng lên, đỏ rực như lửa. Hồng quang bốc cao hai ba trượng, thân hình lập tức hóa thành một đạo hỏa quang, lao thẳng về phía Hứa Đạo.
Hứa Đạo vừa mới bay khỏi linh khố, còn chưa đi được bao xa, khoảng cách giữa hai người chỉ chừng trăm bước.
Nghe tiếng gầm của Thẩm Mộc từ phía sau, hắn lập tức nhận ra đối phương có lẽ đã phát giác được điều gì. Vì vậy, hắn cũng không tiếp tục cắm đầu bỏ chạy, mà quay đầu hô: “Không cần Thẩm Mộc đạo hữu tiếp ứng. Đạo hữu vẫn nên mau chóng xuống núi trừ yêu.”
Thẩm Mộc nghe vậy, lửa giận trong lồng ngực càng bùng cháy dữ dội. Hắn nghiến răng quát lớn: “Tặc tử! Đứng lại quyết với ta một trận!”
Tiếng quát vang như tượng rống, hiển nhiên đã vận dụng pháp thuật, chấn nhiếp bốn phía. Âm thanh đột ngột nổ tung ngay bên tai Hứa Đạo, khiến hắn cũng giật mình.
May mà khoảng cách giữa hai người không quá gần, pháp thuật Tượng Hống của Thẩm Mộc vẫn chưa thể ảnh hưởng đến thân hình Hứa Đạo.
Hứa Đạo quay đầu nhìn lại, phát hiện bước chân Thẩm Mộc nhanh như bay, tốc độ vậy mà không kém hắn chút nào. Hơn nữa, đối phương băng qua rừng cây, đạp lên núi đá, hoàn toàn như đi trên đất bằng.
Lại nhìn khí huyết cuồn cuộn trên đỉnh đầu đối phương, tâm thần Hứa Đạo khẽ chấn động.
“Thứ này tu luyện võ đạo!”
Chẳng trách hai lần trước gặp đối phương, đặc biệt là trong Hắc Sơn, Thẩm Mộc đều trực tiếp dùng thân thể xuất hiện, chưa từng mang theo Âm Thú.
Người này tu luyện không phải Âm Thần, mà là nhục thân. Vì vậy không cần Âm Thú, cũng không thể luyện chế Ngoại Thân Hóa Thân.
Nhìn khí huyết trên đỉnh đầu đối phương mang theo dương cương chi khí mãnh liệt, cuồn cuộn sôi trào tựa dầu sôi lửa cháy, trong mắt Hứa Đạo lập tức hiện lên vẻ ngưng trọng.
Hắn hiện giờ tuy đã bước vào Luyện Khí cảnh, nhưng Âm Thần vẫn chưa luyện nhập dương khí, thuần túy một đoàn chí âm, cực kỳ kiêng kỵ khí huyết của võ đạo tu sĩ.
Thậm chí chỉ cần Âm Thần của hắn dám thoát thể, phơi mình trần trụi giữa thiên địa, một tiếng gầm của Thẩm Mộc cũng đủ khả năng chấn tan Âm Thần của hắn.
May mà lần này Hứa Đạo đang điều khiển Âm Cổ xuất hành, có đàn Tỳ Phù làm vật che chở, đồng thời cũng là nơi ký thác cho Âm Thần.
Trong lòng hắn nhất thời thầm may mắn:
“May mà không để hai tên kia kéo dài thời gian.”
Nếu lúc ấy hắn ở trong linh khố chậm trễ thêm một chút, e rằng đã bị Thẩm Mộc chặn ngay cửa.
Đến khi đó, đường hầm chật hẹp, Thẩm Mộc lại tu luyện võ đạo, khí huyết kinh người, còn biết pháp thuật Tượng Hống, có thể chấn nhiếp bốn phương, vừa vặn khắc chế cổ trùng của Hứa Đạo.
Tuy nói tính mạng Hứa Đạo vẫn có thể bảo toàn, nhưng phần lớn hắn sẽ không thể mang túi trữ vật rời đi. Thậm chí chỉ cần sơ sẩy một chút, ngay cả đàn Tỳ Phù mà hắn khổ công nuôi dưỡng cũng sẽ bị đối phương dùng tiếng hống giết sạch.
May mà vừa rồi trong linh khố, Hứa Đạo ra tay quả quyết, lúc này mới khiến Thẩm Mộc dù bất ngờ tập kích tới cũng không thể chặn hắn trong linh khố.
Hai người một trước một sau truy đuổi, pháp lực cuồn cuộn. Trong sơn lâm, khí thế tựa như một trận đại hỏa đang bùng cháy.
Thẩm Mộc truy sát Hứa Đạo, càng nghĩ trong lòng càng nghẹn giận.
Rõ ràng hắn đã mưu tính suốt một thời gian dài, thậm chí vì đề phòng xảy ra ngoài ý muốn còn đặc biệt chạy tới linh khố trước.
Nào ngờ cuối cùng vẫn chậm một bước.
Bao nhiêu tâm huyết gây dựng, bao nhiêu mưu đồ hao tổn tâm cơ, vậy mà lại bị một tên qua đường tha đi mất.
Thẩm Mộc tức đến mức khóe mắt như muốn nứt ra. Hắn ngang ngược xông thẳng, mỗi bước giẫm xuống đều tạo thành một hố sâu, một lần sải chân có thể vượt xa hai trượng. Chân khí quanh thân bốc cháy, điên cuồng rút ngắn khoảng cách với Hứa Đạo.
Lúc này vẫn còn đang ở trong doanh địa Bạch Cốt Quan. Trận pháp của doanh địa tuy đã bị phá, nhưng cũng chỉ có vài chỗ biên giới có thể ra vào.
Thẩm Mộc tự cảm thấy mình vẫn còn cơ hội.
Còn Hứa Đạo điều khiển cổ trùng xuống núi, cũng không phải chạy loạn không mục đích.
Mục đích của hắn vô cùng rõ ràng.
Đột nhiên, một tòa đại trướng xuất hiện trong tầm mắt Hứa Đạo.
Chính là Đan Phòng mà trước đó hắn từng tới.
(Hết chương)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận