Truyệnlu

Chương 84: Tin Tức Về Thăng Tiên Quả

 

Hứa Đạo dẫn Vưu Băng trở về động phủ của mình, nhân lúc tình thế đang thuận lợi, trực tiếp kề cận chăm sóc nàng, tận tình an ủi hồi lâu.

 

Trong khoảng thời gian ấy, chẳng biết vì cớ gì, Vưu Băng cứ mơ mơ hồ hồ mà để Hứa Đạo đạt được mục đích. Đến khi nàng tỉnh ngộ thì mọi chuyện đã không thể vãn hồi, đành mang theo tâm tình vừa xấu hổ vừa uất giận, nửa muốn cự tuyệt, nửa lại thuận theo.

 

Sau một đêm luận đạo, quan hệ giữa hai người trực tiếp phá băng, cảm giác xa cách, xa lạ sau gần ba năm không gặp cũng theo đó tiêu tan.

 

Nói cho cùng, ban đầu Hứa Đạo chỉ định thân cận với đối phương một chút, tính chuyện tiến từng bước, chứ chưa từng nghĩ sẽ lập tức động tay động chân.

 

Bởi giữa hai người tuy có ba năm giao tình, nhưng ba năm làm bạn cùng phòng cũng chẳng thể xem là thân mật, mà quan hệ gần gũi thực sự giữa họ lại chỉ vỏn vẹn một ngày.

 

Có điều mỹ sắc trước mắt, Vưu Băng lại mang dáng vẻ mặc quân hái lấy, Hứa Đạo cho dù đã gieo xuống trong đầu mấy viên Thanh Tâm pháp thuật phù chủng, hắn tự nghĩ mình cũng khó lòng chống cự.

 

Huống chi, hắn vốn chẳng cần phải chống cự.

 

Tu hành tuy cần tiết chế sắc dục, nhưng cũng không phải hoàn toàn đoạn tuyệt căn khí. Huống hồ hắn còn từng tu luyện pháp môn Kim Cương Chử, có thể định trụ tâm tính, bảo toàn thuần dương không nhiễm, vốn chẳng có gì đáng ngại.

 

Quan trọng hơn, sở dĩ Hứa Đạo nóng lòng tìm được Vưu Băng, vốn chính là vì thân thể của nàng.

 

Thế nên hắn dứt khoát thuận theo cảm giác của mình, điên cuồng lao về phía con đường niệm đầu thông đạt.

 

May thay, hắn vẫn còn đủ thanh tỉnh. Ban đầu chỉ an ủi Vưu Băng, giúp nàng thư giải tâm thần, thân thể, chứ chưa trực tiếp tu luyện công pháp Chưởng Tâm Lôi.

 

Nhưng sau khi hai người thật sự thân cận, lại lần lượt thổ lộ tâm sự, bầu không khí càng thêm ám muội. Sau đó mỗi người kể lại những trải nghiệm của mình tại Hắc Sơn, Hứa Đạo mới lấy ra bộ võ đạo công pháp đạt được trong Hắc Sơn.

 

Lúc này, Vưu Băng cũng đã từ niềm vui sướng khi gặp lại Hứa Đạo mà tỉnh táo trở lại. Tuy trong lòng nàng vẫn còn lưu luyến hơi ấm của hắn, nhưng tâm tính từ lâu đã khôi phục.

 

Hơn nữa, sau khi trải qua tôi luyện lúc lưu lạc thành tạp dịch, rồi trưởng thành thêm gần ba năm, Vưu Băng so với trước kia đã càng giống một nữ quan chân chính.

 

Tâm khí chẳng những không suy giảm mà còn tăng tiến, đạo tâm càng thêm kiên định.

 

Đêm nay chẳng qua là gặp lại Hứa Đạo, lại vừa khéo bị hắn nắm lấy cơ hội thu phục, thế nên nàng mới để lộ ra vẻ nữ tử hiếm thấy.

 

Bởi vậy, khi Hứa Đạo vừa lấy công pháp ra, Vưu Băng trước kinh sau mừng.

 

Kinh ngạc là vì Hứa Đạo vậy mà có thể lấy ra loại công pháp này, lại có công hiệu trợ người Trúc Cơ, quả thực khó có được.

 

Mừng là bởi Hứa Đạo vậy mà chịu đem cơ duyên bậc này nói cho nàng biết, lập tức khiến lòng nàng dâng lên một tia ấm áp.

 

Đợi đến khi Hứa Đạo lại ám chỉ nàng cùng nhau luyện công, gương mặt xinh đẹp của Vưu Băng hơi ửng đỏ, chẳng bao lâu sau cũng gật đầu đáp ứng.

 

Thế là hai người xưng nhau là đạo hữu, đồng tâm hiệp lực tu luyện công pháp trong động phủ.

 

Đáng tiết Đản Trung Chưởng Tâm Âm Lôi Pháp xét cho cùng vẫn là võ đạo công pháp. Vưu Băng chưa từng tiếp xúc với loại công pháp tương tự, lúc đầu lĩnh hội không thấu, ngay cả môn kính cũng không thể bước vào, chỉ có thể cắn răng phụ trợ Hứa Đạo luyện công.

 

Đến khi Hứa Đạo nhận ra điểm này, bắt đầu tận tâm chỉ dẫn Vưu Băng, trải qua ba bốn ngày tôi luyện, nàng mới miễn cưỡng vận chuyển được công pháp, hơi tăng cường nhục thân, đạt được chút lợi ích nhỏ nhoi mà thôi.

 

Vì vậy, Vưu Băng liền buông bỏ tâm tư, không tiếp tục hao phí quá nhiều tâm lực vào môn võ đạo công pháp này, chỉ xem nó như một trò chơi giữa nàng và Hứa Đạo, tiện thể chăm sóc hắn.

 

Dù sao nàng không có bí bảo, không thể giống Hứa Đạo nhanh chóng lĩnh ngộ chân ý, nhìn thấu môn kính.

 

Nếu cứ quá mức nghiên cứu võ đạo công pháp, rất có thể ngược lại sẽ làm chậm trễ tiên đạo tu hành của bản thân, được chẳng bù mất.

 

Hứa Đạo biết quyết định của nàng, trong lòng lập tức vừa khâm phục, vừa cảm kích.

 

Không phải ai cũng có thể tự biết mình như Vưu Băng. Đối diện với công pháp có thể trợ giúp Trúc Cơ mà vẫn nhận rõ bản thân, kìm nén tâm niệm, không để ngoại vật mê hoặc.

 

Ví như nữ tử xa lạ từng sát hại tình lang trong sơn động trước đó, nàng ta cũng tu tiên đạo, nhưng phần lớn sẽ không sáng suốt được như Vưu Băng, khó lòng chống lại loại dụ hoặc này.

 

Điều này cũng khiến Hứa Đạo càng thêm để tâm đến Vưu Băng.

 

…………………………

 

Nói về Hứa Đạo, sau khi tiến vào động phủ, bên cạnh có Vưu Băng, hắn tự nhiên vừa tranh thủ thân cận, vừa không ngừng thu thập lôi hỏa chi khí sinh ra trong quá trình giao hòa, luyện nhập vào âm thần.

 

Tu vi của hắn cũng nhờ đó mà càng thêm vững chắc.

 

Hai người mơ màng giao chiến suốt ba bốn ngày, Hứa Đạo đã đem căn cơ rèn đúc đến mức vững chắc, khiến âm thần bước đầu thoát âm hóa dương, không còn e ngại ánh nhật.

 

Đồng thời, Chưởng Tâm Âm Lôi Pháp của hắn cũng đạt đến tiểu thành. Chỉ trong ba bốn ngày ngắn ngủi, hắn đã rèn luyện da thịt một phen, lại có thể dung nạp lôi hỏa chi khí vào thân, miễn cưỡng đánh ra một đạo âm lôi, dùng để hàng phục quỷ vật.

 

Đến lúc này, nhu cầu song tu luyện công của Hứa Đạo cũng không còn quá lớn, không cần đêm đêm quấn lấy Vưu Băng nữa.

 

Nhưng hai người vẫn chưa bước ra khỏi động phủ nửa bước.

 

Trước tiên, Vưu Băng lấy ra Dưỡng Hồn Hoàn đã luyện chế sẵn cho Hứa Đạo, theo lời đề nghị của hắn, hai người cùng nhau dùng đan tu hành.

 

Sau khi Dưỡng Hồn Hoàn dùng hết, Hứa Đạo trực tiếp mở túi trữ vật, lấy ra hai rương phù tiền, ném thẳng xuống bên cạnh, bảo Vưu Băng cùng nhau hấp thu linh khí trong phù tiền, luyện hóa tôi luyện thành pháp lực.

 

Một phen tu hành như vậy trôi qua.

 

Những người khác trong Hắc Sơn thì chém giết sống chết, liều mạng tranh đấu, khổ tâm vơ vét linh vật.

 

Còn Hứa Đạo lại an toàn ẩn mình trong động phủ, vừa bế quan tu hành, vừa hưởng diễm phúc, đạo hạnh lần nữa tăng tiến không ít.

 

Nhờ Dưỡng Hồn Hoàn, đạo hạnh của hắn đã vọt lên đến mười một năm. Lại thêm hiệu quả song tu sinh lôi, chân khí trong cơ thể cũng càng thêm ngưng thực, hỏa khí tiêu tan sạch, căn cơ trước sau vẫn vững chắc.

 

Vưu Băng cũng nhận được không ít ích lợi, đạo hạnh tăng trưởng đến ba năm, trong đám đạo đồ cùng thời đã là cực kỳ hiếm thấy.

 

Một ngày nọ.

 

Hai người lại song tu xong, mỗi người ngồi xếp bằng nghỉ ngơi điều tức.

 

Vưu Băng nhìn Hứa Đạo trước mặt, trong mắt thoáng qua vẻ trầm tư, tựa hồ đang suy tính điều gì. Còn Hứa Đạo sau khi ôn dưỡng xong chân khí cũng mở mắt, nhìn về phía nữ quan trước mặt.

 

Hứa Đạo quan sát thần sắc trên gương mặt Vưu Băng, vươn vai một cái rồi chợt lên tiếng: “Tiến vào Hắc Sơn đã hai mươi hai ngày, còn chưa đầy tám ngày nữa là phải xuất sơn. Cũng chẳng biết tình hình trong núi hiện giờ ra sao.”

 

Những ngày qua, Hứa Đạo vừa có mỹ nhân bầu bạn, có thể song tu luyện công, lại có đan dược tương trợ, có thể gia tăng âm thần.

 

Hắn bế quan đến mức thân tâm thư thái, vui đến chẳng muốn ra khỏi động phủ, cũng chẳng còn nhớ đến Bạch Cốt Quan.

 

Bởi vậy, ngay cả âm thần hắn cũng chưa từng xuất du. So với lần trước một mình bế quan, hiện giờ hắn càng ít biết tin tức bên ngoài.

 

Nhưng Hứa Đạo cũng chẳng để tâm chuyện ấy, chẳng qua chỉ thuận miệng trò chuyện mà thôi.

 

Nghe Hứa Đạo cảm khái, Vưu Băng cũng lên tiếng bàn luận cùng hắn: “Ánh mắt của đám đạo đồ trong núi, e rằng đều đã tập trung vào một thứ là Thăng Tiên Quả. Những đạo đồ chưa đoạt được Thăng Tiên Quả, phần lớn đều đang lùng sục khắp núi, hòng mau chóng tìm ra… Hắc Sơn lúc này, so với trước kia càng thêm nguy hiểm.”

 

Nghe vậy, Hứa Đạo sờ cằm. Hắn không để tâm đến sự nguy hiểm mà Vưu Băng vừa nói, ngược lại còn tính toán: “Thăng Tiên Quả khó cầu, chi bằng hai ta cũng đi tranh một phen?”

 

Lời vừa dứt, Vưu Băng lập tức trầm mặc.

 

Nhưng ngoài dự liệu của Hứa Đạo, nàng không phải sinh lòng nghi ngại, cũng chẳng phải không dám đáp lời. Sau một thoáng trầm ngâm, nàng chợt mở miệng:

 

“Ta biết một nơi có Thăng Tiên Quả.”

 

Lời này vừa thốt ra, mí mắt Hứa Đạo lập tức giật mạnh…

(Hết Chương)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận