Skip to main content
Thế giới truyện tiên hiệp
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors

Chương 11: Nha Hành

3:23 chiều – 04/08/2025

 

Chương 11: Nha Hành

 

Đêm khuya thanh tĩnh, chính là thời khắc tốt nhất để đào bảo tìm châu.

 

Trong tiệm nghiệm thi, Từ Thanh lật tung giường chiếu, quầy hàng, gầm bếp, thậm chí cả thùng gạo, chỉ trừ hai cỗ quan tài đặt sát tường tây là không dám động đến, còn lại hầu hết những nơi có thể giấu vật quý đều bị hắn lục soát kỹ càng.

 

“Lão hồ ly Lưu Hữu Đạo này, rốt cuộc giấu bảo bối luyện thi dưỡng thi ở đâu?”

 

Từ Thanh nhìn đống vật phẩm mình vất vả nửa ngày mới gom được, lại lần nữa nhíu mày ưu phiền.

 

Vỏn vẹn chỉ mười mấy lượng bạc, một đống tiền đồng, cùng một tờ khế đất cửa tiệm tìm được dưới ván giường.

 

Ngoài ra, trong tiệm không còn vật gì có thể dùng để dưỡng thi, luyện thi.

 

“Chẳng lẽ những bảo vật chân chính đều bị hắn giấu trong quan tài?”

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt Từ Thanh không khỏi dừng lại trên hai cỗ quan tài dựng sát tường tây.

 

Hai cỗ quan tài này, một cỗ dùng dây tơ đỏ, buộc theo quy thức trói quan tài: ngang ba, dọc hai, trói chặt chẽ như thể sợ thứ gì đó thoát ra.

 

Cỗ còn lại càng quỷ dị hơn, không dùng dây thừng thật, mà dùng mực tẩm chu sa và huyết kê vẽ ‘dây giả’, tổng cộng có chín chín tám mươi mốt đường. Trên nắp quan còn dán đầy phù vàng, trông như kẻ đánh bạc thua cả đêm, trên mặt đầy giấy nợ.

 

Điểm chung duy nhất của hai cỗ quan tài này là: cả hai quan tài đều có treo phướn phía trên, dường như muốn phong ấn vật gì bên trong.

 

Từ Thanh bước tới gần, đi qua đi lại mấy vòng, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn trở lại, tiếp tục húp trứng gà sống.

 

Đám vật tà môn này, có ngu mới động vào!

 

Bản thân hắn mới chỉ là tiểu cương thi nhập môn, vẫn nên an phận ngồi mâm trẻ con thì hơn.

 

Dù hiệu quả có kém, trứng gà sống vẫn nằm trong thực phổ của Dưỡng Thi Kinh, có thể dùng được.

 

Sau khi húp trứng, Từ Thanh lại thắp hai nén linh hương, cơm rượu no say rồi mới ra sau viện, tắm rửa trong nguyệt hoa âm khí.

 

Cuộc sống này, thật quá đạm bạc!

 

Chẳng khác gì khi hắn còn đi làm công ở kiếp trước, mấy ngày cuối tháng chỉ toàn rau cải trắng, chẳng thấy chút dầu mỡ nào!

 

Tắm nguyệt hoa một đêm, miệng Từ Thanh đã nhạt đến mức muốn chửi tục!

 

Trở lại bếp, nổi lửa nấu nước, đem huyết heo mua hôm qua trộn cùng trứng gà đánh tan, hấp cách thủy, rắc chút hành lá, gừng băm, điểm thêm muối và dầu mè…

 

Nhưng khi hấp xong, năm cân huyết heo chỉ còn chưa đến một cân!

 

Chuyện gì thế này?

 

À, hóa ra trước khi lên xửng hấp, huyết heo đã bị gã đầu bếp này dùng lưỡi thử mặn nhạt, liếm đi ba cân!

 

Huyết sống, vẫn là ngon nhất!

 

Từ Thanh ăn phần huyết hấp còn lại chưa đến một cân trong nồi, trong lòng vẫn lưu luyến hương vị huyết sống.

 

Cứ thế này, chẳng biết đến năm nào tháng nào mới luyện thành Thiết Giáp Thân?

 

Cái gọi là Thiết Giáp Thân xuất phát từ ba loại Du Thi được nhắc đến trong «Thi Thuyết», bao gồm Thiết Giáp Du Thi, Ngân Giáp Du Thi và Kim Giáp Du Thi. Đây cũng là giai đoạn tiến hóa đầu tiên của cương thi.

 

Mà biểu hiện của Thiết Giáp Thi chính là da thịt cứng như sắt đá, binh khí bình thường khó mà làm tổn thương.

 

Từ Thanh đưa ngón cái ra, thử dùng dao bếp rạch lên đầu ngón tay. Theo lực tay tăng dần, lớp da của hắn cũng bị lưỡi dao sắc bén cứa ra một vết mỏng.

 

Tuy cứng cỏi hơn người thường rất nhiều, nhưng vẫn chưa đến mức vô địch bất hoại.

 

Ước chừng cường độ thân thể hiện tại của hắn, còn kém xa đẳng cấp thấp nhất trong Du Thi, nhiều nhất cũng chỉ là cảnh giới vừa chui ra khỏi mộ, đã bị người dẫn thi một cước đạp trở lại!

 

“Thôi vậy, ngày sau còn dài, cứ từ từ mà tiến!”

 

Từ Thanh biết bản thân có gấp cũng vô ích, vật liệu dưỡng thi đâu phải muốn là có, việc cấp bách trước mắt chính là làm được Nha Bài.

 

Chỉ cần có được tấm thẻ bài này, sau này hắn sẽ dễ dàng hơn trong việc tìm kiếm nguyên liệu ở Lâm Hà.

 

Lâm Hà Phường dù sao cũng là đầu mối thông thương thủy bộ phồn thịnh nhất Đại Ung, chỉ cần đứng vững gót chân, còn lo không tìm được vật liệu dưỡng thi, luyện thi sao?

 

 

Gà gáy hửng đông.

 

Lúc này trời còn chưa sáng hẳn, trên đường phố, đám phu dọn phân đêm đã sớm đẩy xe gỗ, đi từng nhà thu gom “dạ phì”.

 

Phu dọn phân đêm còn gọi là “đảo cước đầu”, là một nghề béo bở.

Trong Mộng Lương Lục từng ghi chép, ở những nơi có “hộ khẩu đông đúc”, nhà dân trong ngõ nhỏ thường không có hố xí, chỉ dùng thùng gỗ, mỗi ngày đều có người đến thu dọn, gọi là ‘đảo cước đầu’.

 

Hơn nữa, nghề đảo cước đầu này cũng cạnh tranh khốc liệt, mỗi người có khách quen riêng, không dám xâm phạm lẫn nhau. Nếu có kẻ tranh giành, ắt sẽ tranh cãi, thậm chí đưa nhau ra quan phủ kiện tụng, đến thắng mới thôi.

 

Thậm chí còn có ghe thuyền chở phân ban đêm, tụ tập từng bầy chuyển vận…

 

Đủ thấy đây là nghề ‘màu mỡ’ đến nhường nào!

 

Chỉ tiếc, niềm vui nỗi buồn của con người chẳng tương thông, sau khi thành cương thi, khứu giác Từ Thanh nhạy gấp nhiều lần người thường. Mùi “sơn hào hải vị” kia đủ làm voi cũng nghẹt thở!

 

Hắn thích mùi nhân gian, nhưng không phải mùi kiểu này!

 

 

Đợi đến khi trời sáng rõ, đám phu dọn phân đêm thần bí đã biến mất.

 

Từ Thanh theo lệ thường, trước khi ra cửa liền soi gương đồng, phủ phấn đánh má hồng, không quên rắc thêm chút bột khử thi khí.

 

Tới khi “hóa trang” sinh động như thật, hắn mới yên tâm ra ngoài làm việc.

 

Hôm nay có ba chuyện cần làm:

 

Thứ nhất, đến nha hành xem có cách nào làm được nha bài.

 

Thứ hai, dạo chợ xem có thể tìm được nguyên liệu ăn được cho cương thi hay không.

 

Thứ ba, mua một bàn trang điểm, tiện cho việc khâm liệm và trang điểm sau này.

 

 

Đến Nha Hành, Từ Thanh quan sát bốn phía, phát hiện nơi này quả thật đủ nghề đủ mặt.

 

Từ kẻ buôn bán điền sản, thu mua tơ lụa nông sản, cho vay nặng lãi…

 

Cũng có kẻ nhận bao thầu thủy vận, tự xưng là lão bản bến cá, quản lý việc thủy lợi của hàng ngàn ngư dân ven sông Bạch Sa.

 

Đi vào sâu hơn, Từ Thanh thậm chí còn còn thấy có kẻ công khai buôn bán người!

 

Nghĩ lại thì cũng đúng, nha hành ở Đại Ung đều là quan nha, sau lưng chắc chắn có đại thụ che chở. Chỉ cần có lời, đừng nói buôn người, ngay cả muốn rút chiếc răng vàng của tiên đế tiền triều, cũng có kẻ dám đào mộ mang tới!

 

Có người hỏi: “Ta muốn chiếc răng của đương kim hoàng đế, liệu có ai dám nhận?”

 

Câu trả lời chắc chắn là có, nhưng phải đợi mấy năm nữa, đến khi Đại Ung đổi triều, đừng nói một cái răng, ngay cả hộp sọ của hoàng thượng cũng có kẻ dám đập mang đến, chỉ cần… giá cả hợp lý.

 

Lại có người hỏi: “Nếu không có tiền thì sao?”

 

Không tiền cũng không sao, chỉ cần bước chân vào nha hành, kiểu gì cũng tìm được việc làm phù hợp cho ngươi.

 

Ngươi thấy góc bên kia không? Kỹ viện, sòng bạc, nam quan quán… luôn có thứ hợp khẩu vị.

 

 

Đi dạo một vòng, Từ Thanh cũng hiểu đại khái tình hình.

 

Nha hành này tuy nhìn như nơi ăn thịt người không nhả xương, nhưng nếu biết cách lợi dụng, cũng có thể làm được nhiều việc khó.

 

Không chừng ngoài Nha Bài, nguyên liệu dưỡng thi cũng có thể tìm được ở đây.

 

Sau khi quen thuộc địa hình, Từ Thanh tìm đến một vị tiểu nhị hỏi về việc làm lại nha bài.

 

Cái gọi là nha bài chính là chứng minh thân phận thời bấy giờ, không có nó, đi một bước cũng khó.

 

Ở Đại Ung, nha bài cũng chia đẳng cấp, quan viên triều đình thường dùng ngà voi, vàng để làm nha bài, thể hiện thân phận cao quý.

 

Phú hộ hương thân thì dùng xương thú, đồng sắt làm chất liệu.

 

Còn dân thường, nếu chỉ sống ở quê nhà, bình thường không cần thứ này. Nhưng nếu phải đi xa hay chuyển đến sinh sống ở các phường thị, thì nha bài là thứ bắt buộc để chứng minh thân phận.

 

Tiểu nhị rõ ràng đã quen hỏi loại chuyện này, lập tức bắt đầu vòng vo:

 

“Khách quan mới đến Lâm Hà phải không?”

 

Từ Thanh đáp: “Làm chút sinh ý nhỏ, có nha bài bên mình đi đâu cũng tiện.”

 

“Ấy đúng quá rồi! Không giấu gì lang quân, qua hai hôm nữa, bên ngoài phường sẽ dựng tường vây, đến lúc đó nha bài chính là vật bắt buộc!”

 

Nghe thế, Từ Thanh vờ không biết: “Là ta kiến thức hạn hẹp, không rõ chuyện này, ngài kiến thức quảng bác, có biết chuyện gì không?”

 

“Chuyện gì mà chẳng có, chẳng phải là Dao Châu  gặp nạn đói, sợ đám lưu dân ùa đến đây sao!”

 

Trong lúc chuyện trò, tiểu nhị cũng không quên trở lại chính sự: “Sau này nha bài thể nào cũng tăng giá, nhưng thấy lang quân thuận mắt, ta vẫn tính giá hôm qua, một trăm hai mươi văn thôi!”

 

Nghe báo giá, ban đầu Từ Thanh còn thấy không quá đắt, nhưng khi định giao dịch, liền phát hiện vấn đề:

 

“Lang quân không có lộ dẫn? Không có cái đó thì khó rồi!”  Tiểu nhị lập tức đặt xuống thẻ bài và ấn chương: “Lộ dẫn là giấy tờ do nha môn cấp, không có nó, ta không dám làm nha bài cho lang quân đâu.”

 

Nghe vậy, Từ Thanh lập tức bắt lấy mấu chốt trong lời nói của đối phương.

 

Gã chỉ nói khó làm và không dám làm, chứ không nói là không thể làm, rõ ràng là còn có đường xoay chuyển!

 

 

(Hết chương)

Truyenlu.com

 

Bình luận

Để lại một bình luận

Thế Giới Truyện Tiên Hiệp Huyền Ảo.

About Us

Tu tiên ta đắc đạo lúc nào chẳng hay!
Nền tảng nội dung số chất lượng cao