Truyệnlu

Chương 66: Nam Nữ Trong Động

 

Muốn khiến căn cơ của âm thần càng thêm vững chắc, Hứa Đạo buộc phải thổ nạp dương khí, luyện nhập vào âm thần.

 

Thế nhưng chuyến đi này, tuy hắn mang theo không ít vật phẩm thuộc dương tính, song tất cả đều là phù chú chuyên dùng để tru sát quỷ quái, căn bản không thể dùng để rèn luyện âm thần.

 

Muốn gia tăng dương tính trong âm thần, Hứa Đạo chỉ còn cách dốc sức tìm kiếm dương tính linh vật trong Hắc Sơn, rồi luyện hóa nhập vào âm thần. Nếu không tìm được, chỉ đành thử nghĩ cách đoạt lấy từ trên người các đạo đồ khác.

 

Nhưng Hứa Đạo vừa mới đột phá Luyện Khí trung kỳ, tu vi vì vậy vẫn còn tồn tại tì vết, nên hắn không định lập tức tiếp xúc với người khác, mà dự định tự mình lùng quét thêm vài ngày. Chỉ khi thật sự không thu hoạch được gì mới tính bước tiếp.

 

Những ngày kế tiếp, Hứa Đạo vừa làm quen với tu vi Luyện Khí trung kỳ, vừa phân tán mười vạn con Nam Kha Tỳ Phù, để chúng tản khắp núi rừng tìm kiếm linh vật. Bản thân hắn cũng nhiều lần âm thần phụ thể lên Tỳ Phù, đích thân tiến hành thu thập.

 

Liên tiếp ba ngày, Hứa Đạo thu được không ít thứ tốt, như Tử Vân Thảo và Huyết Hồng Hoa dùng để luyện đan, quặng Hắc Thiết để tinh luyện linh thiết, còn có Hắc Hồn Cốt nghiền thành bột rồi đốt lên có thể bồi dưỡng âm thần… Chủng loại vô cùng phong phú.

 

Chỉ xét theo giá trị phù tiền, đống linh vật này cũng đủ bán tại Quỷ Thị được hai ba trăm tiền, gần bằng một năm bổng lộc của đạo đồ trung kỳ.

 

Huống hồ trong số đó còn có không ít linh vật có thể trực tiếp luyện hóa thành chân khí, giúp tu vi của Hứa Đạo tăng trưởng.

 

Đáng tiếc, Hắc Sơn linh địa vốn là một phương quỷ vực. Linh khí tuy nồng đậm, linh vật tuy nhiều, nhưng phần nhiều đều là âm vật, hầu như không mang dương khí. Suốt ba ngày, hắn vẫn không tìm được lấy một loại dương tính linh vật nào.

 

Dẫu vậy, Hứa Đạo vẫn chưa chịu từ bỏ. Những con Nam Kha Tỳ Phù đã bị hắn phái đi xa đến phạm vi trăm dặm. Chỉ cần phát hiện dương tính linh vật, chúng sẽ lập tức quay về báo tin.

 

Đồng thời, trong lòng hắn cũng âm thầm suy tính:

 

“Đã tiến vào Hắc Sơn tám ngày. Tuy vẫn chưa rõ nơi này rộng lớn đến mức nào, nhưng nồng độ linh khí giữa các khu vực lại phân thành từng tầng như bậc thang, cao thấp khác biệt. Rất có khả năng tồn tại khu vực trung tâm và khu vực ngoại vi. Càng tiến gần trung tâm, linh khí càng nồng đậm, chủng loại cùng số lượng yêu quỷ cũng càng nhiều.”

 

“E rằng những đạo đồ khác cũng đã nhận ra điều này…”

 

Qua mấy ngày quan sát, Hứa Đạo phát hiện, lấy động phủ tạm thời làm mốc, ở phía có linh khí mỏng nhạt, tần suất đạo đồ xuất hiện đã giảm đi rất nhiều. Trái lại, phương hướng có linh khí dồi dào vẫn không hề suy giảm, thậm chí còn ngày một nhiều hơn.

 

Hiển nhiên, đám đạo đồ đều đang dần tụ tập về nơi linh khí nồng đậm.

 

Hứa Đạo suy đoán, cục diện hỗn loạn ban đầu hẳn đã qua. Đám đạo đồ hiện giờ phần lớn đã kết thành từng tốp ba năm người, dựa theo thế lực riêng mà tụ họp.

 

Trong lòng hắn bất giác cân nhắc, liệu có nên tiếp xúc với đạo đồ của Bạch Cốt Quan, để tiện trao đổi những gì mình có với thứ mình cần hay không.

 

Chỉ là, những đạo đồ còn sống đến lúc này, hẳn đều là hạng tâm cơ kín kẽ hoặc thực lực cường hãn. Nếu thật sự muốn tiếp xúc, cho dù là người của Bạch Cốt Quan, cũng tuyệt đối không nên dùng nhục thân.

 

Suy nghĩ chốc lát, tâm thần Hứa Đạo dần ổn định.

 

“Có thể thử tiếp xúc. Nhưng trước thời khắc rời khỏi Hắc Sơn, nhục thân tuyệt đối không được rời khỏi động phủ.”

 

Việc này tuy mang đến không ít bất tiện, nhưng đối với tính mạng của hắn, lại là một tầng bảo đảm vô cùng quan trọng.

 

Thu dọn xong xuôi, Hứa Đạo khẽ khép mắt.

 

Hắn lại đưa âm thần chui vào thân thể một con Nam Kha Tỳ Phù, chuẩn bị điều khiển hơn trăm con Tỳ Phù ra ngoài dò la tin tức.

 

Đúng lúc này, trong động phủ bỗng vang lên từng tràng âm thanh sột soạt. Hơn mười con Tỳ Phù từ bên ngoài bay trở về, đang cọ sát đôi cánh trong động, đồng thời không ngừng lượn vòng.

 

Thấy cử động khác thường của đám Tỳ Phù vừa quay về tổ, Hứa Đạo khẽ nhướng mày. Hắn chăm chú nhìn động tác bay vòng của chúng hồi lâu, trong lòng lập tức mừng rỡ.

 

“Là tín hiệu phát hiện dương khí, nghi có dương tính linh vật!” Hứa Đạo điều khiển con Nam Kha Tỳ Phù đang bị âm thần phụ thể cất cánh, lập tức gom hơn mười con Tỳ Phù báo tin nhập vào đội ngũ, rồi vù vù lao thẳng vào một thông đạo.

 

 

Tám ngày trôi qua, động phủ tạm thời dưới sự mở rộng không ngừng của đàn Tỳ Phù đã biến thành một tòa sào huyệt khổng lồ.

 

Dưới lòng đất, vô số địa đạo đan xen ngang dọc, thông suốt bốn phương. Đường hầm xa nhất thậm chí kéo dài đến mười dặm, đủ để che giấu vị trí của tổ kiến cùng động phủ đến mức tối đa.

 

Hứa Đạo tùy ý chui ra từ một cửa hang, rung cánh dẫn theo đàn Tỳ Phù cấp tốc lao về nơi dương khí xuất hiện.

 

Lúc này, hắn hoàn toàn mang hình dạng một con trùng chỉ lớn bằng đốt ngón tay. Sau lưng mọc đôi cánh, thoạt nhìn hơi giống chim ong, nhưng toàn thân xám trắng, tốc độ phi hành nhanh hơn nhiều, lại có cặp hàm sắc nhọn cùng sáu chân dài, diện mạo dữ tợn hung ác.

 

Dẫu vậy, nếu gặp phải đạo nhân tu luyện vọng khí chi thuật, đối phương vẫn có thể nhìn ra đầu mối, khám phá tung tích của Hứa Đạo.

 

Vì thế, hắn cố ý ngậm theo Liễm Tức Ngọc Câu, trà trộn giữa đám Tỳ Phù đang tha đá, vác cành gỗ, nhằm che mắt người khác.

 

Bay chừng nửa canh giờ, tốc độ của đàn côn trùng dần chậm lại. Phía trước là mặt đất sụt lún, khe núi chằng chịt, cực kỳ thích hợp để ẩn giấu thân hình.

 

Hứa Đạo chọn đáp xuống mặt đất, bò sát từng chút một tiến về phía trước.

 

Đám Tỳ Phù báo tin đi đầu dẫn đường. Cả đàn bạch nghĩ giống như một bầy kiến trở về tổ, kết thành hàng dài, bước chân lanh lẹ tiến lên.

 

Chỉ là, thân hình của bầy bạch nghĩ này lớn hơn bình thường đôi chút, bộ dạng cũng chẳng dễ trêu chọc. Song đặt giữa Hắc Sơn lại chẳng hề có gì khác thường.

 

Đàn Tỳ Phù bò đến đáy một sơn cốc, chui vào khe nứt bên vách đá, cẩn trọng tiến sâu vào bên trong.

 

Con Tỳ Phù bị Hứa Đạo phụ thể ngẩng đầu, đôi xúc giác không ngừng rung động, dường như đang phân biệt khí tức nơi này. Nhưng cuối cùng vẫn không thu được gì, đành tiếp tục bò vào sâu hơn.

 

Không bao lâu sau, vài con Nam Kha Tỳ Phù lưu lại trước đó xuất hiện. Hứa Đạo tiến lên chạm nhẹ xúc giác với chúng, tức thì nắm được tình hình.

 

Tổng hợp phản ứng của hai nhóm Tỳ Phù, Hứa Đạo biết được nơi này trước kia quả thực từng xuất hiện dương khí, rất có khả năng là dương tính linh vật. Chỉ không hiểu vì sao luồng dương khí đó bỗng dưng biến mất.

 

Hơn nữa, trong khe nứt còn có vật sống khác tồn tại, nên mấy con Tỳ Phù không dám tùy tiện tiến đến dò xét.

 

“Chẳng lẽ đã có kẻ nhanh chân đến trước?” Hứa Đạo khẽ trầm ngâm, lập tức đè nén tâm tư, dẫn theo đàn Tỳ Phù tiếp tục tiến sâu vào trong.

 

Đi thêm mấy chục trượng, phía trước bỗng rộng mở. Tiếng gió, tiếng nước, cùng tiếng người đồng thời truyền đến.

 

Động tác của Hứa Đạo lập tức dừng lại.

 

“Ư… a…” Hắn chăm chú lắng nghe, chỉ thấy tiếng người run rẩy, tựa quỷ khóc, lại tựa có người đang cất tiếng rên.

 

Thế là Hứa Đạo ra lệnh cho đàn Tỳ Phù chia thành nhiều tốp tiến lên. Một đội bò men theo vách đá, từ trên cao nhìn xuống, đội còn lại tiếp tục phục sát mặt đất.

 

Hứa Đạo bám trên vách đá, đồng thời vận dụng Liễm Tức Ngọc Câu, ép khí tức xuống, không để lộ chút dị thường.

 

Đột nhiên, một chiếc thạch sàng hiện ra trước mắt đàn Tỳ Phù. Trên đó có hai “bạch trùng” đang quấn lấy nhau. Tiếng rên vừa rồi chính là phát ra từ miệng một trong hai “bạch trùng” này.

 

Còn “bạch trùng” kia thì cúi đầu, từ đầu đến cuối không nói một lời.

 

Hai “con bạch trùng” này, rõ ràng chính là hai đạo đồ, một nam một nữ, hoàn toàn đắm chìm trong chuyện trước mắt.

 

Nhìn thấy cảnh này, trong mắt Hứa Đạo thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

 

Hắn bất động, đám Tỳ Phù phía sau cũng bất động, như thể tất cả đều sững sờ.

 

Ban đầu, Hứa Đạo còn tưởng nơi này có yêu vật, hoặc có đạo đồ đang dưỡng thương hay luyện hóa linh vật. Ai ngờ lại là một nam một nữ đang giao hoan.

 

Như vậy cũng tốt. Hai người mải mê chìm trong cuộc hoan lạc, càng khó phát giác Hứa Đạo đã đến.

 

Đảo mắt quan sát khắp động phủ, Hứa Đạo phát hiện nơi này không hề có trận pháp hay cạm bẫy. Trái lại, dưới chiếc thạch sàng còn vương vãi một bộ hài cốt không rõ lai lịch.

 

Xương cốt tản mát khắp nơi, y phục đã mục nát, trên hộp sọ còn phủ một chiếc tiết khố của nữ tử.

 

Hứa Đạo đang chăm chú quan sát, bỗng thấy hai thân ảnh đang triền miên kia đồng thời chấn động, trong động lóe lên một tia điện quang.

 

Xúc giác của hắn khẽ động.

 

“Dương khí?!”

 

(Hết chương)

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận